Thầy Hà Ngọc Đào một đời tận tụy, một dải tâm huyết với giáo dục Tây Nguyên

Lượt xem:

Đọc bài viết

Trong niềm tiếc thương vô hạn, ngành giáo dục tỉnh Đắk Lắk vừa phải tiễn biệt một “cây đại thụ”, một người thầy kính yêu của bao thế hệ: Thầy Hà Ngọc Đào – Nguyên Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo, nguyên Chủ tịch Hội Khuyến học tỉnh Đắk Lắk. Thầy ra đi vào hồi 17 giờ 00 ngày 02/4/2026 (nhằm ngày 15 tháng 2 năm Bính Ngọ), hưởng thọ 86 tuổi, để lại một di sản đồ sộ không phải bằng những con số khô khan, mà bằng niềm tin và tương lai của hàng vạn học trò vùng đất đỏ đại ngàn.

Nhắc đến Thầy Hà Ngọc Đào, người ta không chỉ nhớ đến một vị Giám đốc Sở quyết đoán, mà nhớ đến một ‘kiến trúc sư’ thầm lặng của giáo dục Đắk Lắk trong những ngày gian khó. Là một hạt giống đỏ của học sinh miền Nam trên đất Bắc, Thầy mang theo kỷ luật của người lính và trái tim của người thầy về xây dựng quê hương. Gác lại sau lưng phấn trắng bảng đen, nhưng những ngôi trường vùng sâu vùng xa mang dấu ấn chỉ đạo của Thầy vẫn sẽ mãi là đài hoa vĩnh cửu tri ân người quá cố.

Người gieo hạt từ những ngày gian khó

Ngược dòng thời gian, Thầy Hà Ngọc Đào là một trong những “hạt giống đỏ” – thế hệ học sinh miền Nam trên đất Bắc năm xưa. Mang theo lý tưởng và kiến thức được trui rèn từ miền Bắc xã hội chủ nghĩa, Thầy trở về Tây Nguyên với khát khao cháy bỏng là thay đổi diện mạo giáo dục quê hương.

Trên cương vị Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Đắk Lắk, Thầy đã đặt những viên gạch nền móng quan trọng cho hệ thống trường lớp, đặc biệt là tại các vùng sâu, vùng xa và vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Với Thầy, giáo dục không chỉ là dạy chữ, mà là con đường ngắn nhất để xóa đói giảm nghèo và mang lại sự công bằng cho trẻ em vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số.

Trái tim không nghỉ hưu

Đáng trân trọng hơn cả, khi rời ghế quản lý để nghỉ hưu theo chế độ, “ngọn lửa” trong Thầy chưa bao giờ tắt. Thầy tiếp tục cống hiến cho Hội Cựu giáo chức và Hội Khuyến học tỉnh với tâm thế của một người phụng sự không mệt mỏi.

Những suất học bổng mang dấu ấn của Thầy đã nâng bước bao học sinh nghèo hiếu học; những lời động viên của Thầy đã giúp nhiều giáo viên bám buôn, bám làng. Thầy đi khắp các buôn làng, gõ cửa từng tấm lòng hảo tâm để gom góp niềm hy vọng cho những mảnh đời khó khăn. Với Thầy, còn sức khỏe là còn làm khuyến học, bởi “sự học là gốc rễ của mọi sự phát triển”.

Một nhân cách lớn, một tâm hồn giản dị

Dù ở vị trí lãnh đạo hay khi đã về với đời thường, Thầy Hà Ngọc Đào vẫn luôn giữ trọn cốt cách của một nhà giáo mẫu mực: liêm khiết, giản dị và đầy bao dung. Những ai từng làm việc với Thầy đều nhớ về một người lãnh đạo sâu sát, quyết đoán nhưng luôn lắng nghe và thấu cảm với cấp dưới.

Ảnh: TTXVN

Thầy ra đi, các nhà trường, cơ quan văn phòng Sở từ nay vắng bóng một người thầy tận tụy, dòng Sêrêpôk cuộn chảy như cũng trầm mặc hơn để tiễn đưa người con ưu tú về với đất mẹ. Nhưng những “mầm xanh” tri thức mà Thầy dày công chăm sóc suốt hơn nửa thế kỷ qua đã kịp vươn mình thành đại ngàn, tiếp tục viết tiếp bản hùng ca giáo dục của Đắk Lắk.

Xin cúi đầu tiễn biệt Thầy – Người đưa đò không mỏi của đại ngàn Tây Nguyên!

                                                                                                                                                          SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO ĐẮK LẮK